Vài ngày trôi qua, tới ngày mở tiệc tẩy trần, Mặc Trần ung dung ngồi xe ngựa đến phủ tri huyện.
Trong những ngày ấy, Thần Thất dẫn theo Hoàng Gia không chỉ thay đổi toàn bộ trang phục, mà còn thỉnh thị Mặc Trần rồi bắt đầu chiêu mộ một ít hạ nhân đến hầu hạ. Đường đường là long chủng quý nhân Áo Lam lão gia mà bên cạnh không có kẻ hầu người hạ, đương nhiên là không ổn. Đối với việc này, Mặc Trần chẳng có ý kiến gì. Hoàng Gia cũng không tới nha hành, mà gã tìm tới đám tiểu tư và tỳ nữ của phòng Thiên Tự Đệ Nhất trước, hỏi bọn họ có bằng lòng đến làm việc dưới trướng Áo Lam lão gia hay không.
Cách nghĩ của gã cũng đơn giản, mấy ngày nay những người này không bị thay thế, vậy đại biểu Áo Lam lão gia coi như hài lòng với sự phục vụ của bọn họ. Có thể xuất tay ban thưởng thượng phẩm đan dược, đại biểu Áo Lam lão gia cũng không chán ghét những người này. Hơn nữa chính bọn họ vốn đã được Kim Ngọc lầu dạy dỗ tốt, lập tức có thể bắt tay vào công việc.
Đám tiểu tư và tỳ nữ nghe được lời mời này đương nhiên đáp ứng nhanh như chớp. Bọn họ rất rõ ràng, làm tiểu tư và tỳ nữ của Kim Ngọc lầu, dựa vào bản thân để chuộc thân là vô cùng khó khăn, còn lâu mới bằng một câu nói của quý nhân tới hữu dụng. Hơn nữa làm nô bộc cho quý nhân, chỉ cần hầu hạ mỗi mình ngài. Làm việc ở Kim Ngọc lầu, chẳng may ngày nào đó gặp phải khách nhân hung bạo, tính không xác định quá lớn.




